Tần Tử Sở đưa tay ý bảo Hàn Phi đi theo mình vào nhà.
Hàn Phi chỉ do dự một lát, sau đó liền nhấc chân đi theo hắn vào phòng.
Vừa vào cửa, Hàn Phi bỗng đối diện một đôi mắt lạnh như hàn tinh*, khiến hắn không khỏi dừng bước, giãn ra khoảng cách với Tần Tử Sở.
*hàn tinh: sao lạnh, sao mờ trong đêm đông Doanh Chính lạnh lùng liếc Hàn Phi một cái, hạ đôi mắt xuống, không nói một lời ngồi ở vị trí gần Tần Tử Sở nhất. “Tử Sở có một việc xin hỏi —— Phi công tử làm thế nào phát hiện việc này là do Tử Sở sắp đặt?” Tần Tử Sở cười đến điềm nhiên. Hắn tựa hồ không chút nào bị ảnh hưởng vì Hàn Phi nhìn thấu ván cờ do mình tận lực sắp đặt, thần sắc thản nhiên giống như đang bàn về áng mây nơi chân trời. Hàn Phi nhếch môi, mang theo một chút phê phán nói: “Tử, Tử Sở công tử rất sốt ruột.” “A? Xin chỉ giáo?” Tần Tử Sở không ngờ Hàn Phi lại thật sự trả lời câu hỏi của mình, hình như còn có ý chỉ bảo. Hắn không khỏi tò mò chớp mắt. Ánh mắt hàm tiếu của Tần Tử Sở làm Hàn Phi phát hiện tâm trạng của Tần Tử Sở vô cùng thản nhiên, mà suy nghĩ này khiến tâm tình của Hàn Phi càng hỏng bét. Hắn có chút tức giận với bản thân, giọng áp lực nói: “Tử, Tử Sở công tử luôn miệng gọi ta là ‘Phi công tử’, nhưng, nhưng hai chúng ta đều rõ, Hàn quốc diệt, diệt vong đã là hiện thực không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907022/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.