Tình huống thật tốt bị một nhi nữ còn trẻ không hiểu chuyện phá rối.
Nhưng Tần Tử Sở thật sự không có thời gian trách cứ Phiếu công chúa, với hắn mà nói, trước mắt quan trọng nhất là giải quyết sự phiền toái Phiếu công chúa chủ động cầu hôn, chứ không phải là truy cứu trách nhiệm.
Hắn tuyệt đối không thể cắn răng chấp nhận tình huống trước mắt!
Tần Tử Sở đưa tay nâng Phiếu công chúa dậy, thấp giọng nói: “Công chúa xinh đẹp phóng khoáng.”
Dung nhan xinh đẹp của Phiếu công chúa lập tức đỏ ửng, như hoa sen nổi trên mặt nước, duyên dáng ngọt ngào.
Cũng không đợi nụ cười nở rộ trên mặt của Phiếu công chúa, Tần Tử Sở đã xoay người, nhìn về phía Quách Khai, ôn nhu nói: “Nhưng Tử Sở không thể vì hâm mộ vẻ đẹp của Phiếu công chúa mà nói không giữ lời. Ý tốt của quốc chủ Triệu quốc, Tử Sở xin nhận.”
Tần Tử Sở nói xong, không cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội nói chuyện, cất bước trở lại chỗ ngồi.
Quách Khai cũng không phải người dễ đuổi.
Nếu Phiếu công chúa chưa từng mở miệng, hắn nhất định không để công chúa xuất giá; nhưng nếu Phiếu công chúa mở miệng, hắn tuyệt đối không thể để Phiếu công chúa bị người ta từ chối.
Nếu không Triệu quốc chẳng phải trở thành trò cười giữa chư hầu sao?
Quách Khai tiến lên một bước, ngăn đường đi của Tần Tử Sở, vội vàng nói: “Tử Sở công tử, tại sao nói là ‘Nói không giữ lời’?”
Ánh mắt Tần Tử Sở dừng trên cánh tay đang chạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907014/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.