Tần Tử Sở dừng bước lại, gật đầu, chần chờ nói: “Ngươi cảm thấy ta đối với ngươi không ngang hàng ở chỗ nào?”
Mắt Doanh Chính chợt lóe lên, cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi của hắn, mà nói: “Có lẽ ngươi đến từ thời đại sau khi trẫm chết rất nhiều năm? Ngay từ đầu ngươi gần như mù quáng tín nhiệm trẫm, sau này biết được trẫm là người kia, lại tỏ ra vô cùng sợ hãi —— ngươi dám nói người trong lòng ngươi là trẫm, mà không phải người trong tưởng tượng của ngươi sao?”
Không đợi Tần Tử Sở nói ra đáp án, Doanh Chính mang giọng điệu hơi thất vọng lắc đầu, khẽ nói: “Tần Tử Sở, cho đến lúc chết, trẫm vẫn luôn trải qua những cuộc ám sát của người lục quốc, bất luận trẫm làm gì, cũng sẽ có người mắng trẫm. Sử sách sẽ bôi nhọ trẫm thế nào, trẫm cũng đều đoán ra được. Trẫm trong lòng ngươi và trong sử sách chỉ sợ không có gì khác biệt. Trẫm nhận thức chính xác là ngươi, nhưng người trong lòng ngươi lại là ‘Thủy Hoàng đế’.”
Tần Tử Sở bị hắn nói đến á khẩu, đứng trầm mặc tại chỗ.
Hồi tưởng lại quãng thời gian hai người ở chung, quả thật hắn vẫn luôn duy trì tâm trạng thoải mái, dù lúc trải qua nguy hiểm cũng có ý tưởng cổ quái “Đây là Tần Thủy Hoàng, cho nên không vứt bỏ hắn thì ta cũng sẽ không chết”.
Doanh Chính trước đây trong lòng hắn không phải là một người sống sờ sờ, mà là một dấu hiệu có thể giúp hắn bình an sống sót.
Mãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4906997/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.