Tần Tử Sở quay đầu lại áy náy nhìn Bình Nguyên Quân.
Hắn chắp tay nói: “Mời Bình Nguyên Quân đi nghỉ ngơi trước, thứ lỗi cho Tử Sở cáo từ.”
Bình Nguyên Quân ôn hòa nói: “Quốc chủ Tần quốc gọi Tử Sở công tử đến bàn bạc, việc này chắc chắn quan trọng, công tử không cần lo cho ta.”
Tần Tử Sở gật đầu với Bình Nguyên Quân, lên xe ngựa vừa mới xuống lúc nãy, chạy về hướng cung Hàm Dương.
Bên trong chính điện cung Hàm Dương, Doanh Chính ngồi dưới chân Tần vương, hắn hướng về phía Tần vương gật đầu nói: “Đúng là người này.”
Tần vương tràn đầy hứng thú nhìn về phía Doanh Chính, cười nói: “Ô? A Chính hẳn là chưa từng gặp qua người này, tại sao con biết chính là hắn?”
Doanh Chính ngẩng mặt lên, nhìn Tần vương.
Vượt ngoài dự đoán của Tần vương, Doanh Chính chẳng những không run rẩy giống hài đồng khác, ngược lại hết sức lãnh tĩnh trả lời: “Lúc con sinh ra gặp qua hắn, chính là người này không sai. Chẳng qua, năm đó nhìn hắn trẻ hơn so với hiện giờ nhiều, không giống bây giờ mặt đầy gió sương.”
Tần vương nghe xong, không khỏi cười lớn tiếng.
Ông không thèm để ý chỉ vào Lã Bất Vi, nói với Doanh Chính: “Đương nhiên. Chuyện của Tử Sở lúc trước ở Triệu quốc, quả nhân sai người tra xét qua. Gian thương này trên danh nghĩa hao hết gia sản vì Tử Sở, nhưng hắn cũng vơ vét không ít tiền từ tay vương hậu và Hoa Dương phu nhân. Có điều, lời gấp trăm lần còn không biết thỏa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4906987/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.