Chương Lê đứng ở ngoài xe, tuy rằng Tần Tử Sở che dấu vô cùng tốt, nhưng mấy ngày nay bọn hắn cùng đi, Chương Lê vẫn từ trên mặt của Tần Tử Sở nhìn ra ít dấu vết, phát hiện trong lòng hắn cũng không bình tĩnh như thế, bởi vậy Chương Lê không cùng theo vào trong xe, tránh quấy rầy Tần Tử Sở hồi phục tâm tình.
Đối với tuổi của Tần Tử Sở mà nói, hắn có thể đối diện với lưỡi dao sắc bén mà mặt không biến sắc, sự can đảm này cũng đủ để người ta kinh ngạc.
Nhưng bất luận thế nào, Chương Lê cũng không ngờ được tại sao Tần Tử Sở đi vào trong, thời gian chưa tới một khắc, đã cùng nhi tử cười đùa hăng hái!
Tần Tử Sở có thể nhanh chóng hồi phục tâm tình liền khiến cho Chương Lê thấy yên tâm.
Hắn dặn dò vài tôi tớ liên lạc với người lái đò, quyết định ngồi thuyền ngược dòng theo Trường Giang mà đi lên, xuyên qua lãnh thổ của vua nhà Chu để trở về Tần quốc, thẳng đến Hàm Dương.
Đúng lúc này, từng giọt mưa xuân đang rơi tí tách.
Mưa rơi xuống cửa sổ, thấm ướt bức màn che, khiến bên trong xe càng trở nên lạnh lẽo.
Tần Tử Sở dựa vào cửa sổ, nhịn không được vén lên bức màn vì thấm hơi nước mà trở nên nặng trĩu, để cho không khí ẩm ướt ùa vào trong buồng xe.
Mưa gõ lên khung cửa sổ, tấu lên một giai điệu nhàn nhã.
Tần Tử Sở nhìn nước sông Hoàng Hà đang chảy xiết trước mắt, ôm Doanh Chính vào ngực, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4906947/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.