“Chương Lê tiên sinh biết Lã Bất Vi?” Tiểu tướng hết sức nhạy cảm hỏi, ánh mắt lộ ra một tia cảnh giác.
Chương Lê dường như không chú ý tới ánh mắt phòng bị của tiểu tướng, thờ ơ gật đầu.
Ánh mắt của hắn vẫn chăm chú nhìn vào người Lã Bất Vi, trong miệng nói: “Chương Lê từng lâm vào cảnh khó khăn, Lã đại thương nhân thật là một người tốt, coi trọng nghĩa khí, đã đem tiểu nhân mang về nhà nhốt trong phòng củi, định thừa dịp ta không chú ý, đem ta bán đi như gia súc.”
Nói tới đây, Chương Lê dừng một chút, thu hồi nụ cười trên mặt, oán giận nói: “Lã đại thương nhân, không nghĩ tới ngươi cũng có một ngày trở thành tù nhân! Có cần Chương Lê ta đi gặp mặt Bình Nguyên Quân, khẩn cầu hắn tha mạng chó của ngươi không?!”
Lã Bất Vi trừng mắt nhìn Chương Lê, hé miệng muốn nói, lại bị Chương Lê đi trước một bước ngắt lời: “Lã đại thương nhân giống như còn có lời muốn nói? Ngươi là kẻ thấy lợi quên nghĩa, bất luận gặp kết quả bi thảm cỡ nào đều là do chính mình tạo thành, đừng vội đối với người ta nói ba đạo bốn*.”
*nói ba đạo bốn: không chịu trách nhiệm, nghị luận lung tung Lã Bất Vi vốn đối với sự xuất hiện của Chương Lê lúc này vô cùng kinh ngạc, nhưng nghe hắn nhắc tới Bình Nguyên Quân, lập tức nhớ tới Chương Lê lúc trước tự giới thiệu mình đã từng ở bên Bình Nguyên Quân làm mưu sĩ. Lã Bất Vi thầm nghĩ: chẳng lẽ bởi vì ta đem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4906942/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.