Lã Bất Vi sửa lại ngay ngắn vạt áo trước, đối với bọn họ chắp tay, trên mặt treo lên nụ cười khách sáo.
Hắn vội vàng đem một túi tiền dầy cộm nhét vào tay của đội trưởng: “Tướng quân vất vả, không biết có chuyện gì? Ta và Công Tôn đại phu của Triệu quốc có chút giao tình, nếu như có việc gì, kính xin các vị giúp đỡ.”
Tên tiểu tướng* đầu lĩnh xóc túi tiền trong tay, cũng không mở ra, trực tiếp đưa cho người hầu phía sau.
*tiểu tướng: thời xưa chỉ tướng trẻ, ngày nay thường dùng để ví von Hắn nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Lã Bất Vi, trên mặt nở một nụ cười lạnh như băng, bàn tay vung lên, đối với các tướng sĩ phía sau hạ lệnh nói: “Tịch thu cho ta, Tần vương tôn có lẽ cũng ở trong đó!” Lã Bất Vi vội vàng lấy ra thêm vài túi tiền dầy cộm giống như vậy giơ l*n đ*nh đầu, liên tục chắp tay không ngừng cầu xin: “Xin tướng quân thủ hạ lưu tình*, tiểu nhân mang theo đều là thổ sản** của Triệu quốc, sợ rằng sẽ đổ vỡ, xin hãy cẩn thận một chút, làm phiền các vị. Số tiền này coi như mời các vị quân gia uống rượu.” *thủ hạ lưu tình: vì tình nghĩa mà khoan hồng vào lúc hành quyết. ** thổ sản: sản vật có tiếng ở một địa phương. Tiểu tướng không khách khí lấy túi tiền vào tay, tất cả đều để cho đồng bạn phía sau phân chia. Hắn thấy Lã Bất Vi không ngừng cầu xin một câu đều chưa nhắc tới Tần vương tôn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4906933/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.