Tần Tử Sở nhắm mắt lại, hít vào một hơi, hết sức kiềm chế đẩy ra cánh tay của Lục Kiều, thấp giọng nói: “Lục Kiều đừng nói nữa, ta luyến tiếc…”
Lục Kiều đỏ mắt đứng ở trước mặt hắn, tay không ngừng lau nước mắt, Tần Tử Sở đứng tại chỗ trầm mặc không nói nhìn nữ hài khóc, không biết qua bao lâu, hắn đột nhiên đem Lục Kiều ôm vào ngực, bàn tay đặt trên gáy nàng, ôn nhu nói: “Nha đầu ngốc, đừng khóc nữa, ta thật đau lòng.”
“Công tử, công tử…” Lục Kiều khóc càng lớn, tựa như một hài tử bị uất ức gắt gao kéo vạt áo Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở không nói nữa, vỗ nhẹ phía sau lưng Lục Kiều một chút an ủi nàng, làm cho nàng giải tỏa đau khổ.
Gần nửa canh giờ sau Lục Kiều rốt cuộc mới ngừng khóc, nhưng nàng vẫn ghé vào trong ngực Tần Tử Sở không chịu rời đi.
Tần Tử Sở nắm bả vai nữ hài đem nàng kéo ra, cười nói: “Con mèo nhỏ, rốt cuộc khóc đủ? Ta đói bụng lắm.”
Lục Kiều đỏ mặt, thẹn thùng dậm chân trên mặt đất , oán trách nói: “Công tử sao không nói sớm.” Vội vàng xoay người chạy khỏi thư phòng.
Tần Tử Sở mỉm cười chăm chú nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của Lục Kiều rời đi, khóe miệng tươi cười dần dần biến mất.
Hắn cảm thấy hoàn cảnh của mình hiện giờ có nguy cơ thật lớn.
Lục Kiều này quả thật phi thường có tâm kế, hoàn toàn đem bộ dáng một thiếu nữ lần đầu rơi vào tình ái thể hiện ra ngoài, nhưng có lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4906919/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.