Lã Bất Vi không biến sắc nhìn chăm chú vào Tần Tử Sở, sau một lúc lâu vẫn chưa dời tầm mắt.
Tần Tử Sở trong lòng quái dị, nhưng hắn hiểu rõ với loại ánh mắt cay độc này, chính mình phải ngụy trang, dùng vẻ mặt vô cùng mê muội nhìn đối phương.
Hắn liền để lộ tâm tình của mình, khi Lã Bất Vi càng nhìn chăm chú thì tay chân hắn càng luống cuống, đứng ngồi không yên.
“Lã thái phó, đệ tử trên người có gì không ổn?” Tần Tử Sở mở to đôi mắt hắc bạch phân minh, ánh mắt trong suốt ôn hòa, sạch sẽ giống như là chú nai con mới vừa sinh ra. (còn gọi là giả nai(^^;)
Ánh mắt của hắn tràn đầy tín nhiệm cùng ỷ lại, cùng dĩ vãng cũng không có gì bất đồng.
Lã Bất Vi lập tức thu hồi vẻ mặt bí hiểm, đem ý tưởng quái dị bỗng nhiên phát sinh trong lòng dằn xuống, vỗ vai Tử Sở ngửa đầu cười to: “Công tử thường xuyên ra ngoài đi lại, rốt cục hiểu chuyện, Bất Vi là kinh hỉ khi thấy công tử trưởng thành.”
Tần Tử Sở lập tức lộ ra tươi cười, khóe mắt vui sướng vì được khích lệ, hắn một phen nắm chặt tay Lã Bất Vi đang đặt trên vai mình, hưng phấn nói: “Lạn Thượng Khanh* là hiền sĩ nổi danh ở Triệu quốc, tuy rằng Tần Triệu bất hoà, Dị Nhân vẫn hết sức ngưỡng mộ tài năng của Lạn Thượng Khan, hy vọng có thể gặp mặt một lần. Thái phó có thể hay không làm trung gian, giúp Dị Nhân hoàn thành tâm nguyện.”
*Lạn Thượng Khanh:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4906917/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.