Khả An nhất thời im bặt không biết nói thêm gì,Bạch Chỉ cũng không đợi Khả
An nói tiếp liền nói " Ta đưa nàng về,tạm biệt"
Sau đó cất bước đi,nhưng chỉ mới bước được hai bước chân,liền bị Bạch Kính đưa tay chặn lại,Bạch Kính ánh mắt khẽ tối sầm lại,chàng thẳng thừng nói
" Thần khí đây so với lời kể truyền thuyết có vẻ rất khác "
Bạch Chỉ nâng mắt âm trầm không hiểu nói " Ngươi có ý gì "
Bạch Kính nhún vai khẽ lắc đầu khoé môi cong lên lạ kì,chàng nói tiếp " Tiểu Bạch,biểu hiện thân mật của ngươi với chủ nhân không giống như các trưởng lão khi xưa nói"
Nói tới đây,gương mặt Bạch Kính chậm rãi cúi thấp ghé sát vào gương mặt Bạch Chỉ tinh quái thả hơi thở vào mặt Bạch Chỉ,chàng cất giọng nói đậm phần tinh nghịch
" Có phải ngươi sau khi hoá hình người đã rơi vào tình yêu với chủ nhân rồi không"
Bạch Chỉ mở lớn mắt,như không thể ngờ chàng ta có thể nói ra câu này, ánh mắt Bạch Chỉ tức khắc né đi,hắn đột nhiên có chút lắp bắp âm thanh cũng nhỏ dần" Ngươi....hỗn xược...ta là thần khí...sao lại có thể nảy sinh thứ tình cảm đó với nhân loại"
Bạch Kính như đã nhìn ra cảm xúc của Bạch Chỉ,chàng lùi về sau,ánh mắt như đang dò xét gì đó,Bạch Kính nhẹ cất lời
Ta khuyên ngươi sớm muộn bỏ cái thứ tình cảm đó với muội ấy,ngươi biết rõ muội ấy đã có một cái gai trong lòng từ lâu,nếu ngươi còn cố chấp cái gai đó sớm muộn sẽ làm ngươi đau"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tam-vi-nguoi/3744504/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.