" Bên trong Khúc môn không tầm thường,ta được biết ở đỉnh trụ Khúc Môn đã có vị đạt tới cảnh giới hoá thần,và đang đợi thời cơ đến Luyện Hư,thù của hắn Liễu Đại Nhân không thể trợ giúp vì ngài cũng là người của Khúc Môn không thể làm chuyện bất nhân bất nghĩa, chính vì vậy Liễu đại nhân đã đồng ý cho hắn rời núi tự mình lập cơ báo thù"
" Cũng từ đó hắn và núi Vân Kì đã cắt đứt quan hệ"
Khi nghe Bạch Kính giải đáp Thất Tử cũng đã hiểu được phần nào,nàng âm trầm suy tư giây lát rồi nói
" Vậy tại sao huynh ấy không thể mang ta theo "
Bạch Kính khẽ gõ vào đầu Thất Tử một cú,Bạch Kính thở dài nói:" Muội muội ngốc của ta,hắn ta mang muội theo rõ ràng là kéo muội vào chỗ chết cùng với hắn"
Thất Tử như nắm lại được hy vọng giọng nói nàng tràn ngập tươi cười nói:" Huynh nói như vậy tức là Tử Mặc chỉ là không muốn ta bị liên lụy,huynh ấy quan tâm ta, có đúng không"
Bạch Kính không trả lời nàng như ngầm thừa nhận,nàng ngay lập tức trở về vẻ mặt tươi cười như thường ngày,trái tim của nàng như được lành lại,nàng phấn khích ôm chầm lấy Bạch Kính,yêu kiều nói
" Đa tạ huynh đã nói cho ta..!!"
Bạch Kính dứt khoát kéo cả người Thất Tử ra,vẻ mặt anh tuấn hiện tại của Bạch Kính vẫn ngang ngửa ngày trước chỉ là ngũ quan đã có phần góc cạnh sắc nét hơn,đã ra dáng một nam tử trưởng thành
Kính Ca đứng dậy nghiêm túc nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tam-vi-nguoi/3743238/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.