Chiếc hương bị đựng ngải cứu, mãi nửa tháng sau mới đến Nam quốc. Mở phong thư còn nguyên vẹn, Quân Dung Vũ lấy ra hương bị đoan dương xem xét, cười hỏi: “Là Quân Hoàng hậu sai người đưa cho ta à?”
Người đưa thư cũng thấy hơi làm quá, cười nói: “Đúng vậy, Quân Hoàng hậu ủy thác Thịnh Đức phi mang ra khỏi cung giao cho Binh bộ. Tuy nhiên, giờ đoan dương đã qua nửa tháng, đã không còn dùng đến nữa.”
Quân Dung Vũ gật đầu, nói: “Vẫn cảm tạ tiểu huynh vất vả.”
Hắn quay về phòng mình, Nam quốc đã nóng bức, vùng Lĩnh Nam càng khủng khiếp hơn, đợi trời hơi tối, côn trùng độc hại trong đầm lầy bắt đầu sinh sôi, đen kịt xông tới. May là hắn chịu trách nhiệm dọn dẹp vài thành trì còn tương đối bình yên, dân chúng trong thành mặc dù xa kinh thành, nhưng đối với Hạng Vân Hoàn cũng không có ý định li khai gì, không lo sợ gì về việc gây rối thêm.
Hắn mang hương bị về văn phòng tạm thời ở huyện, quăng lên bàn cách qua loa, đến gần giờ về nghỉ mới lơ đãng nhét vào tay áo mang về.
Ăn cơm xong, tắm rửa sạch sẽ, hắn chuẩn bị lên giường thì mới lấy cái hương bị ra, ngửi kỹ một lúc, bóp nắn, lâu lắm mới mở ra, tìm mãi mới cuối cùng tìm thấy một cuộn giấy nhỏ bên trong.
Mở cuộn giấy ra, bên trong là vài chữ viết vội vàng: “Kinh thành bố trí ổn thỏa, Hạng Vân Hoàn chết có thể hành động.”
Hắn đốt tờ giấy trên ngọn nến, rồi nghiền nát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-dao-hoa/3423851/chuong-30.html