Nguyên Nhị nhìn vào ánh mắt chân thành tha thiết của anh, qua một lát gật gật đầu. “Ừm! Em nghe đây.”
“Đi thôi.” Mục Nghiên Chi nắm tay cô thật chặt, nói: “Đi theo anh.”
Nguyên Nhị lại gật đầu, ngoan ngoãn đi theo anh.
Mục Nghiên Chi đưa Nguyên Nhị trở về tòa nhà phía Đông, về tới nhà anh lập tức dẫn cô vào phòng của mình khóa cửa lại. Anh dắt cô đi tới chỗ ghế sofa rồi đặt tay lên vai ấn cô ngồi xuống ghế.
Anh nhìn Nguyên Nhị rồi cười khẽ, ôn nhu nói: “Chờ anh một lát.”
Nguyên Nhị gật đầu. “Được.”
Mục Nghiên Chi đi tới đầu giường, ngồi xổm xuống mở ngăn kéo tủ đầu giường ra, vài giây sau từ bên trong lấy ra một đồ vật. Anh đóng ngăn kéo, đứng lên đi tới chỗ Nguyên Nhị ngồi xuống cạnh cô.
Anh chìa bàn tay ra trước mặt cô. “Đưa tay cho anh.”
Nguyên Nhị nhìn anh một cái, đưa tay qua. “Làm gì vậy?”
Mục Nghiên Chi lật ngửa bàn tay cô lại rồi đặt một bàn tay của mình lên sau đó xòe ra.
Giây tiếp theo, trong lòng bàn tay truyền đến sự lạnh lẽo. Nguyên Nhị sửng sốt. “Đây là…”
Khi tay Mục Nghiên Chi rời đi cô cũng nhìn rõ vật trên tay mình, bất chợt im lặng. Cô trừng lớn hai mắt.
“Cái này không phải là…” Cô kinh ngạc nhìn Mục Nghiên Chi.
Đây chẳng phải là tấm huân chương anh vừa nhận được hay sao?
Cô đã từng thấy qua, nó giống với cái của chú Mục như đúc.
“Sao anh…sao anh lại lấy cái này ra?” Nguyên Nhị hỏi.
Mục Nghiên Chi cầm lấy bàn tay của cô rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853761/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.