Bên ngoài gió lạnh gào thét, tia chớp xẹt qua trên bầu trời rồi vang lên một tiếng nổ lớn, bên trong xe máy sưởi hô hô thổi tới. Cũng không biết Nguyên Nhị là do vừa rồi khóc quá lợi hại, hay vì xấu hổ, hay là do bên trong xe bật máy sưởi quá nóng, khuôn mặt hồng đến kỳ lạ, giống như đánh một lớp phấn hồng thật dày.
Ánh đèn bị tắt đột nhiên lại sáng lên. Nguyên Nhị ngước mắt lên không cẩn thận chạm phải ánh mắt nóng rực của Mục Nghiên Chi. Đôi mắt ấy giống như một cơn lốc xoáy nhìn không thấy đáy, muốn đem người hút vào trong. Cô chỉ tạm dừng lại một giây rồi lập tức né tránh, nhịp tim bỗng dưng tăng lên.
Giây tiếp theo nước mắt mạc danh lại trào ra, thậm chí đã ra khỏi hốc mắt. Nguyên Nhị cắn môi chịu đựng, muốn đem nước mắt nuốt trở về.
Mục Nghiên Chi đã nhận ra, đau lòng ôm cô vào lòng, nhẹ giọng nói: “Đừng khóc, anh nói những lời này không phải là để em khóc. Nếu em cảm thấy vào lúc này vẫn chưa muốn làm hòa hoặc chưa muốn tha thứ thì không cần nghĩ tới, chờ em đã sẵn sàng rồi thì chậm rãi nghĩ cũng được, không sao hết. Anh sẽ chờ em, bất kể là bao lâu anh cũng sẽ chờ.”
Nguyên Nhị tùy ý để anh ôm, vẫn không nhúc nhích. Mục Nghiên Chi thật sự nhìn không ra cô đang suy nghĩ cái gì, chỉ có thể âm thầm thở dài.
Anh mím môi, giơ tay xoa xoa đầu của cô, lại nói: “Thời gian không còn sớm, chúng ta đi về nghỉ ngơi thôi.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853759/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.