Trở về đã hai tuần Mục Nghiên Chi chuyện gì cũng không làm, mỗi ngày đều đúng giờ xuất hiện ở tòa nhà phía Bắc làm bữa sáng và bữa tối cho Nguyên Nhị, có đôi khi thậm chí còn làm luôn cơm trưa để mang tới cho cô. Sợ tùy tiện xuất hiện Nguyên Nhị sẽ không cao hứng, mỗi lần như vậy anh sẽ gọi điện thoại hoặc là gửi tin nhắn báo trước cho cô một tiếng, chỉ có điều mỗi lần đều bị cô cự tuyệt.
Ngay từ đầu Nguyên Nhị vẫn luôn tỏ thái độ như vậy, không nóng không lạnh. Mỗi khi vui vẻ thì cô sẽ ăn nhiều một chút, lúc không vui vẻ trực tiếp ném mặt chạy lấy người, hoặc là đem nỗi bực tức trút hết lên trên người Mục Nghiên Chi.
Mục Nghiên Chi mỗi lần bị khinh bỉ cũng sẽ không tranh luận, chỉ biết lộ ra một nụ cười dịu dàng đầy sủng nịch, hoàn toàn không để bụng chuyện cô cố tình làm khó dễ mình. Ngẫu nhiên anh cũng sẽ mua một ít quà tặng nho nhỏ để dỗ dành cô, điều đáng nói là mỗi lần anh mua quà đều trúng với mong muốn của Nguyên Nhị.
Dần dà Nguyên Nhị được anh lấy lòng đến mức dường như đã không thể tỏ ra tức giận được nữa.
Có những lúc cô còn suy nghĩ xem mình có nên tiếp tục làm khó dễ anh hay không.
Nhưng mà cô cũng rất tò mò anh kiếm đâu ra những món quà kia.
Nguyên Nhị hôm nay không có việc gì, sớm tan ca về nhà. Lúc về đến nhà thì trong bếp có âm thanh đang xào rau, không cần nghĩ thì cô cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853754/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.