Phòng khách có ánh đèn mờ nhạt. Nguyên Nhị đi xuống lầu, mở cửa ra đã thấy người đàn ông của mình đang được người ta nâng đỡ, hai mắt anh nhắm nghiền, hẳn là say đến không nhẹ.
Đây hình như là lần đầu tiên cô thấy anh say thành cái dạng này.
Cô nhìn Mục Nghiên Chi rồi liếc nhìn hai người còn lại, cuối cùng gật gật đầu.
Nguyên Nhị dịch người sang bên cạnh nhường đường cho bọn họ đi vào, nhàn nhạt nói: “Vào đi!”
Dịch Thần cùng Lục Giai Minh thả người xuống sofa, căn bản là không cho Nguyên Nhị cơ hội nói chuyện lập tức bỏ chạy như một làn khói.
Nguyên Nhị bất đắc dĩ nhìn người nằm trên sofa, thở dài một tiếng. Cô đóng cửa cho kỹ rồi đi trở lại sofa, một mùi rượu gay mũi xông thẳng vào lỗ mũi. Cô nhíu mày, nhìn Mục Nghiên Chi trong chốc lát rồi xoay người đi lên lầu, chưa đến một lúc lại xuất hiện chỗ cầu thang, trong tay còn cầm theo một chiếc chăn. Cô đi xuống lầu đem chăn đắp lên người anh, cầm điều khiển từ xa bật điều hòa trong phòng khách lên.
Nguyên Nhị ngồi xổm cạnh sofa lẳng lặng nhìn người đàn ông ấy, phảng phất như muốn nhìn thấu con người anh.
Cánh tay bất chợt vươn ra, khi sắp chạm vào người Mục Nghiên Chi thì bất ngờ dừng lại. Nguyên Nhị nhấp môi yên lặng thu hồi tay.
Khuôn mặt của Mục Nghiên Chi vì rượu mà ửng đỏ, hơi thở phun ra ấm áp vô cùng. Nguyên Nhị tới gần, nhưng hơi thở nóng bỏng kia khiến cô phải lùi lại, trái tim ping ping nhảy lên.
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853752/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.