Ba năm, hơn một nghìn ngày trôi qua. Bao nhiêu lần ở bên bờ sinh tử cuối cùng anh đều vượt qua.
Nhưng giờ phút này, khi nhìn thấy cái tên quen thuộc ấy thì bao nhiêu cứng rắn đều sụp đổ.
Ngón tay thon dài hơi hơi nắm chặt, phong thư nhăn lại một góc.
Cảm nhận được phong thư trong tay có chút gồ ghề, Mục Nghiên Chi nhíu mày nhìn nó, môi dùng sức mím thành một đường thẳng tắp. Anh chần chờ lúc lâu rồi hít sâu một hơi để tinh thần hăng hái thêm mới mở thư ra.
Anh mở phong thư, đưa mắt nhìn vào trong thì có một màu hồng nhạt đập vào mắt.
Đây là cái gì?
Bỗng dưng nhịp tim anh tăng nhanh, trong lòng cảm nhận được điều bất an.
Mục Nghiên Chi nhanh chóng lấy thứ bên trong ra, vừa nhìn đã biết đây là một tấm thiệp mời.
Mặt trên tấm thiệp mời có hoa văn màu trắng, ở đó có dán hình con bướm, dây buộc thiệp được thắt thành nơ bướm.
Mục Nghiên Chi bỗng cảm thấy nghi hoặc, không biết vì sao Nguyên Nhị lại gửi cho mình tấm thiệp mời này. Anh nhanh chóng mở tấm thiệp ra.
Khi anh mở ra thì có một con bướm màu trắng rơi xuống, đồng thời thấy được phía trên là tên cô dâu chú rể.
Tiêu Kỳ & Nguyên Nhị.
Mục Nghiên Chi khiếp sợ nhìn hai cái tên trên thiệp mời. Anh gắt gao nhìn chằm chằm, còn lấy lòng bàn tay dùng sức xoa lên tên Nguyên Nhị vài cái, tựa hồ muốn đem cái tên kia xóa mất.
Giả, nhất định là giả.
Xoa đến khi lòng bàn tay đỏ lên, cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853749/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.