Bên ngoài ban công, sắc vàng của ánh hoàng hôn bắt đầu rơi xuống, phía dưới con đường nhỏ thỉnh thoảng có vài sinh viên mặc quân phục đi qua. Nguyên Nhị uể oải ghé vào lan can, khuôn mặt nhỏ nhăn dúm dó.
Người đầu kia điện thoại hồi lâu vẫn không trả lời, nhưng Nguyên Nhị biết anh vẫn đang nghe. Qua microphone cô có thể nghe được tiếng hít thở của anh, cô đáng thương cắn cắn môi dưới và khóc.
"Anh Nghiên Chi, nếu anh không để ý tới lời em nói thì em sẽ rất thương tâm." Thanh âm khàn khàn, mang theo giọng mũi.
Đầu kia điện thoại truyền đến một tiếng cười khẽ, giọng nói của người đàn ông vang lên. "Thương tâm? Em mới đi học mấy ngày thôi mà nhanh như vậy đã có đàn ông đưa tới cửa tới. Nguyên Nhị à, em cũng thật có bản lĩnh."
Nguyên Nhị hít hít cái mũi. "Cũng đâu phải do em gọi tới, hơn nữa em cũng đã bảo cậu ta không cần quấn lấy em rồi, nhưng mà cậu ta không chịu nghe đấy chứ."
Mục Nghiên Chi thở ra, ngữ khí quái quái. "Nguyên Nhị à Nguyên Nhị, sao em lại có sức hấp dẫn khiến người ta yêu thích như vậy?"
Cao trung đã như thế rồi, bây giờ mới vào đại học mấy ngày lại tiếp tục như thế.
Nghe thấy lời này Nguyên Nhị đột nhiên muốn cười. Cô mím môi, cố gắng nhịn cười. "Còn không phải là vì em có sức hấp dẫn cho nên anh mới thích em hay sao."
Mục Nghiên Chi cười nhạo một tiếng. "Hừ."
Lời này nói ra giống như rất có đạo lý.
"Em nói như vậy cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853730/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.