Cuộc trò chuyện của hai người bị đánh gãy, Nguyên Nhị nhanh chóng chào hỏi với bọn họ. “Xin chào.”
Nguyên Nhị đi qua đứng ở trước mặt các cô ấy. “Các cậu cũng là người ở phòng này sao?”
“Đúng vậy.” Một cô gái hơi lùn chỉ vào mình rồi lại chỉ vào cô gái bên cạnh. “Tớ tên là Dương Hiểu Lệ, còn đây là em gái của tớ Dương Hiểu Na. Bọn tớ là chị em sinh đôi.”
Nguyên Nhị cười cười. “Tớ cũng đã nhìn ra. Xin chào các cậu, tớ tên là Nguyên Nhị.” Nói xong, cô lại nhìn về phía cha mẹ của cặp chị em sinh đôi chào hỏi. "Chào chú, dì.”
γ′⌒`ヽ
( T?X ′?ω?)
し─○
“Chào bạn học.”
“Đây là mẹ của cậu sao?” Dương Hiểu Lệ chỉ vào Minh Du đứng ở bên cạnh Nguyên Nhị. “Dì ấy thật xinh đẹp, thật có khí chất.”
“Này...” Nguyên Nhị có chút khó xử.
Mẹ của vị hôn phu, người đã nuôi cô lớn cũng coi như là mẹ nhỉ! Cô nhìn Minh Du, đang chuẩn bị nói chuyện thì bà lại đoạt lời trước, giọng nói ôn nhu ở bên tai vang lên. “Đúng vậy! Bảo bối của nhà dì phải làm phiền các cháu chiếu cố rồi.”
Nghe vậy Nguyên Nhị lại nhìn bà, trong ánh mắt hiện lên một tia cảm kích.
Minh Du cũng nhìn ra, đưa tay cầm lấy tay cô.
Hai chị em gật gật đầu, trăm miệng một lời: “Dì đừng khách khí.”
Đơn giản giới thiệu qua, hai chị em sinh đôi đi vào phòng bắt đầu dọn dẹp. Nguyên Nhị đã sắp xếp xong xuôi tất cả, cô lại cùng Minh Du nói vài câu rồi tiễn người xuống dưới lầu. Khi cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853728/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.