Nguyên Nhị thay xong quần áo thì nhanh chóng xuống lầu, hành lý được chuyển xuống lầu vào đêm trước nay đã không thấy đâu, không cần nghĩ cũng biết là ai đã đem đi rồi. Cô ra khỏi nhà đi tới chỗ đậu xe, Mục Nghiên Chi vừa vặn đem hành lý cất xong, đang đóng cốp xe, khi thấy cô ra tới anh đi qua mở cửa ghế phụ.
"Lại đây đi." Anh nhỏ giọng nói.
"Hì hì."
Nguyên Nhị đè chiếc mũ trên đầu, chạy tới trước mặt anh rồi đứng im, ngửa đầu. "Anh Nghiên Chi."
Mục Nghiên Chi gợi lên khóe môi, cúi đầu hôn lên môi cô một cái. "Lên xe đi."
"Này! Chờ một chút."
Minh Du hô một tiếng, chạy chậm lại đây.
Nguyên Nhị quay đầu lại nhìn. "Mẹ Mục."
"Cầm lấy cái này đi."
Minh Du đưa hai cái hộp được đóng gói cẩn thận tới. "Các con mang theo cái này ăn ở trên xe."
Mục Nghiên Chi cầm lấy, thuận tay đưa cho Nguyên Nhị.
Nguyên Nhị tiếp nhận, nhìn Minh Du cười cười. "Cảm ơn mẹ Mục."
"Trên đường nhớ cẩn thận một chút."
Minh Du phân phó. "Tới nơi thì nhớ gọi điện thoại về."
"Vâng ạ."
"Được rồi mẹ, chúng con cần phải đi rồi."
Chờ Nguyên Nhị lên xe rồi đóng cửa, Mục Nghiên Chi vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái. Vẫy tay tạm biệt với Minh Du xong thì khởi động xe rời đi.
Trên xe, Nguyên Nhị mở hộp thức ăn ra, bên trong có sủi cảo. Cô lấy chiếc đũa gắp một cái bỏ vào miệng, ăn xong lại gắp lên một cái đưa cho Mục Nghiên Chi. "Anh Nghiên Chi, anh ăn chút đi!"
Mục Nghiên Chi cắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853722/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.