Mục Nghiên Chi có thể nói là phí sức chín trâu hai hổ mới có thể khuyên Minh Du rời đi, bằng không đối với sự hiểu biết của anh về mẹ của mình thì bà có khả năng sẽ nói chuyện từ khi hai người còn nhỏ cho tới chuyện con của hai người trong tương lai.
Đừng nhìn Minh Du ngày thường là bộ dáng dịu dàng hào phóng, làm việc gọn gàng ngăn nắp, thế nhưng có những lúc bà ấy lại giống như trẻ con, gặp được chuyện vui lập tức rất vui vẻ, có đôi khi lời vừa nói ra nếu không ai dùng sức ngăn cản thì nhất định sẽ không thể dừng lại.
Mục Nghiên Chi theo tới dưới lầu, xác định Minh Du đã rời đi mới trở lại phòng ngủ.
Vừa rồi Nguyên Nhị mượn cớ đi vệ sinh chạy vào phòng tắm, bây giờ cô đang đứng trong đó thò đầu ra, bộ dáng như là trộm lại giống như vừa làm chuyện xấu xong.
Nhưng mà quả thật là hai người vừa làm chuyện xấu, cũng may Minh Du không thấy. Khi bà ấy kêu lên thì đã sớm kinh động tới hai người trong phòng. Nguyên Nhị thân thủ nhanh nhẹn từ trên người Mục Nghiên Chi nhảy xuống mặt đất, cho nên cảnh Minh Du nhìn thấy chính là Mục Nghiên Chi ngồi xổm xuống giúp Nguyên Nhị mang giày.
Minh Du không phải là người cổ hủ, đàn ông hầu hạ phụ nữ cũng chẳng phải là việc gì xấu, ngược lại bà còn cảm thấy bộ dáng đàn ông biết đau vì phụ nữ mới là tốt nhất. Tuy rằng ngày thường khi Mục Nghiên Chi nghe bà nói lý nhìn qua luôn thất thần,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853719/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.