Nguyên Nhị đứng tại chỗ, đôi tay ở sau lưng nắm chặt. Từ xa xa cô nhìn thẳng vào anh, đột nhiên cô nghiêng đầu, đôi mắt chớp mắt, môi nở nụ cười.
Tuy rằng rất tối nhưng không hiểu vì sao Mục Nghiên Chi vẫn có thể tinh tường nhìn thấy biểu tình của cô giờ phút này. Cô gái nhỏ mỉm cười nhợt nhạt, đôi mắt cong cong, hai bên khóe miệng hơi hơi giơ lên.
Lư biên nhân tựa nguyệt, hạo oản ngưng sương tuyết. (*)
Đây là câu thơ duy nhất Mục Nghiên Chi có thể nghĩ đến vào lúc này.
Cô gái nhỏ giống như càng lớn càng xinh đẹp, xem ra anh phải làm tốt phòng bị, đề phòng sau này sẽ có những anh chàng đẹp trai theo dõi cô gái xinh đẹp của anh.
"Qua đấy làm gì?" Nguyên Nhị cười hỏi.
"Em lại đây trước đi. Anh cũng không ăn thịt em đâu." Mục Nghiên Chi trả lời.
Nói xong anh lại vẫy tay với cô. "Nhanh lên nào."
"Hả...được rồi!"
Nguyên Nhị chạy chậm lại, nhảy lên một cái rồi đứng im. "Làm gì vậy?"
Mục Nghiên Chi nhướn mày. "Hỏi em chuyện này."
Nguyên Nhị lẩm bẩm, còn học theo anh nhướng mày. "Có chuyện gì vậy?"
Mục Nghiên Chi giơ tay xoa đầu cô. "Em muốn đi chỗ nào chơi?"
Nguyên Nhị vừa nghe xong thì cao hứng đến mức thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, nhưng chỉ hai giây cô lại bày ra vẻ mặt mất mát. Cô ngước mắt nhìn khóe miệng mang ý cười của người đàn ông trước mặt, mắt to tràn ngập ủy khuất. "Anh có thể đi không? Dù sao thì anh cũng bận rộn như vậy, mỗi ngày còn phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853717/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.