Đó là tin nhắn của Quý Triều Chu. Trình Lưu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, có chút ngẩn ngơ.
Sáng nay Quý Triều Chu và Uông Hồng Dương đứng cạnh nhau, người bình thường cũng có thể phân biệt được họ. Tuy rằng khuôn mặt của hai người có phần giống nhau nhưng những chỗ khác lại rất khác nhau. Trình Lưu lại coi Quý Triều Chu là bạn trai mình suốt năm ngày trời, và không nhận thấy bất cứ điều gì sai trái.
Cô chợt nhớ ra trong tâm lý học có một cụm từ gọi là ‘Tự lừa dối*’. Với một động cơ nào đó, bộ não trải qua quá trình thường xuyên bị ám chỉ sửa đổi, giả vờ điều gì đó là sự thật và tin tưởng tuyệt đối vào điều đó. *Tự lừa dối là một quá trình từ chối hoặc hợp lý hóa sự liên quan, ý nghĩa hoặc tầm quan trọng của bằng chứng đối lập và lập luận logic.Trình Lưu cố gắng suy ngẫm và phân tích động cơ thực sự của mình.
Một phút sau, cô đưa tay lên che mặt: “…”
Không hiểu vì lý do gì mà tự sâu đáy lòng, cô cảm thấy rằng bạn trai của mình phải là Quý Triều Chu. Trình Lưu lặng lẽ lên án bản thân về mặt đạo đức: Có lẽ trên người mình có chút cặn bã.
“Alo? Alo!” Lý Đông lảm nhảm một hồi lâu mới phát hiện Trình Lưu không hó hé gì, không khỏi cao giọng gào lên: “Tiểu Trình tổng?”
Trình Lưu đang chịu sự dày vò của lương tâm, khi nghe thấy giọng nói của Lý Đông, cô đưa điện thoại lên tai định cúp máy.
“Đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-roi-yeu-luon/2524759/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.