Vì Tử Yên muốn gặp anh lần cuối và nói lời tạm biệt với anh nên đã đi theo anh đến tận quán bar.
Nhưng sau khi đến đây, cô nhìn thấy có rất nhiều người tập trung ở đây, trên không trung còn bốc khói đen, mọi người đang chạy tán loạn ra ngoài, ồn ào và hỗn loạn đến mức không thể nghe rõ là chuyện gì đang xảy ra.
Chợt, cô nghe thấy có người đang gọi cho xe cứu hỏa đến.
Cháy sao?
Đúng lúc đó, cô nhìn thấy Trần Nghiên Phi từ trong đám đông bước ra, cơ thể run rẩy.
Tử Yên vội vàng bước đến, nắm lấy bả vai cô ấy: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Thiệu Dương đâu?"
Trần Nghiên Phi khóc lóc, giọng nghẹn ngào như sắp không nói thành tiếng: "Anh ấy... anh ấy còn bên trong."
Tử Yên trợn mắt nhìn cô ấy, sau đó vội vàng chen vào trong đám đông, lao vào bên trong quán bar, mặc cho khói lửa đang lan nhanh.
"Cô ta điên rồi sao? Vào trong đó làm gì?"
"Cô ta chắc là chán sống rồi."
Bên trong có rất nhiều rượu và những loại nước có cồn, vì vậy rất nhanh, khói lửa gần như bao kín cả quán bar, cô không thể nhìn thấy gì ngoài một màu trắng xoá và đỏ rực của lửa.
Tử Yên biến về nguyên hình, như vậy sẽ dễ di chuyển về tránh né những thứ bất ngờ rơi xuống.
Cuối cùng cô cũng tìm được anh, nhưng anh lại nằm bất động, mê man, không thể tự đi ra ngoài được.
"Khụ! Khụ! Âu Thiệu Dương, Âu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-nhip-yeu-em/3304455/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.