"Lừa tôi làm bài tập? Không thể nào, tôi giúp nó làm bài tập cũng đâu có lợi ích gì đâu, cũng không phải tôi đi học." Thái Khải mở cửa phòng ngủ, đi xuống lầy, nhìn dì giúp việc đang quét dọn trong nhà, hỏi: "Ngu Tuyền đâu rồi dì?"
"Ngu Tuyền sao, nó vừa mới nói đi mua đồ uống, lập tức về ngay."
"Thái Khải hỏi: "Lập tức?"
"Đúng vậy."
Dì giúp việc bận rộn của buổi sáng, lúc này mới cần điện thoại nhìn giờ: "Lúc ấy là 9 giờ — cái gì, đã 12 giờ rồi sao?"
Làm gì có ai đi mua đồ uống mà tận ba tiếng đồng hồ, bà cũng luống cuống: "Tôi, tôi lập tức gọi cho cậu ấy ngay."
"Không cần đâu, dì đến nhà bếp giúp đi, để tôi gọi."
Thái Khải trì độn cuối cùng cũng phát hiện rằng mình bị lừa.
"Tiết Đông." Thái Khải tức giận đến thất khiếu* bốc khói, gọi cho Tiết Đồng đầu tiên: "Mắng chết nó cho tôi!"
*thất khiếu: 2 tai, 2 mắt, 2 mũi, 1 miệng.
"Đúng vậy, phải mắng nó! Tôi biết rất nhiều từ chửi tục của con người đấy, thằng nhỏ đâu?" Tiết Đồng cũng thực tức giận.
Thái Khải nói: "Chạy rồi."
Đúng là phá hoại mà, lúc bị nhà chú hai khi dễ thì tìm mình cầu cứu, kết quả đem hắn trở về, một không chịu đi học, hai không nghe lời, làm cuộc sống cá mặn của Thái Khải hỏng bét.
Thái Khải gọi cho Ngu Uyên: "Cậu đang ở đâu, mau trở về cho tôi."
"Tắm nắng."
Ngu Uyên chụp một bức ảnh thành phố từ cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-mieng-cuoi-ra-tieng-trong-tang-le-cua-ong-xa/2282916/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.