Khi còn sống, Nam Nhiễm hiếm khi nghĩ về những vấn đề sâu xa. Cậu luôn bị các khó khăn trước mắt quấn lấy, bận rộn chạy đua vì sinh tồn, như con quay không ngừng xoay. Đến một ngày, khi nhận ra cái chết cận kề, cậu mới dừng lại, quyết định nghỉ ngơi một chút.
Sự tĩnh lặng xung quanh khiến Nam Nhiễm giật mình. Cậu không biết phải làm gì, vì mọi nỗ lực cứu vãn, cậu đã làm hết. Mọi chuyện đến nước này, cậu không còn sức xoay chuyển.
Cậu đành dừng lại, thoát khỏi căng thẳng, sợ hãi, những cảm xúc điên cuồng không cho phép dừng lại. Cậu trở nên bình tĩnh, yên lặng, lặng lẽ lắng nghe sự tĩnh lặng chết chóc này.
Cậu sẽ nhớ cảm giác hôm nay, cảm giác cả thế giới chỉ còn cậu là “con người” còn sống.
Cảm giác tuyệt vọng tột cùng và bình yên khó tả.
Không muốn chờ đợi, nhưng lại phải chờ đợi.
Nam Nhiễm nhắm mắt, tập trung tinh thần. Cậu muốn vào thế giới tinh thần, đến vùng biển yên bình không gió. Việc này không khó, cậu nhanh chóng đến được, xuất hiện trên đại dương xanh thẳm.
Rồi cậu tự do rơi xuống đáy biển, lặn sâu, sâu mãi. Cậu lại thấy đống đổ nát tĩnh lặng ở đáy vực. Cậu trôi vào đống đổ nát, đi sâu vào trong, nhanh chóng thấy ngôi nhà nhỏ ấm áp ở trung tâm.
Đèn màu ấm sáng lên, như lần trước Nam Nhiễm thấy. Vườn hoa mở rộng, những bông hoa rực rỡ khẽ đung đưa dưới đáy biển. Cửa ngôi nhà khép hờ, để lại khe hở không lớn không nhỏ. Ánh sáng ấm áp tràn ra, rải những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/livestream-tro-choi-kinh-di-tu-gioi/4668245/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.