"Giờ thì tin chưa?” Tôi cất điện thoại di động vào túi: “Anh đã cứu một tên tội phạm đang bị truy nã, còn nghe lời vu khống của gã rồi muốn giết tôi. Anh rõ ràng là trúng kế mượn dao giết người của gã đó."
Bè gỗ trở về theo đường cũ, Hạ Ba đưa Đỗ Dự ra ngoài.
“Hiểu lầm thôi mà, giải thích rõ cho nhau nghe là được. Anh Hạ cũng là muốn trừng trị cái ác, phát huy cái thiện, nhưng lòng tốt lại hóa ra việc xấu mà thôi.” Đỗ Dự cười tủm tỉm khi ngồi trên bè gỗ, dùng tay nghịch chiếc điện thoại ướt sủng mà Vương Hiển để lại trên chiếc thuyền ban nãy.
“Nếu không tư lợi, ắt sẽ không nỗ lực. Anh ta đã bỏ ra rất nhiều công sức để tóm bọn sát nhân lại với nhau, rõ ràng là có mục đích khác.” Tôi vẫn còn bất mãn với Hạ Ba. Ngày hôm ấy, Lộc Hưng và tôi đã ngã xuống từ con đập, và Lộc Hưng trúng một nhát đao trên người. Dù gã không chết cũng sẽ không chạy đi đâu được với vết thương ấy, cuối cùng thế nào cũng sẽ bị cảnh sát tóm được; có ai ngờ, lại gặp Hạ Ba.
Trong lúc chèo bè gỗ, Hạ Ba nghe vậy thì cũng chau mày lại. Một lúc lâu sau, gã mới thở dài: “Thật sự không thể trách tôi được. Tuy tên Lộc Hưng kia có vẻ ngoài dữ tợn nhưng được Phật quang che chở, phước báo sâu dày. Cho dù tôi không cứu gã, gã hẳn là cũng không chết đâu. Ngược lại, dáng dấp của anh chính là kẻ chết yểu, âm khí quấn thân, tổn hại công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/livestream-sieu-kinh-di/1561957/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.