Cuộc thẩm vấn kéo dài đến rạng sáng mới kết thúc, Thiết Ngưng Hương đưa tôi ra khỏi đồn cảnh sát một mình.
Tôi đi bên cạnh cô ấy. Cô ấy cúi đầu xuống như thể vẫn chưa giải đáp được một bí ẩn nào đấy.
Khi ra đến cửa chính Cục cảnh sát, Thiết Ngưng Hương bỗng nhiên dừng lại.
“Em cảm thấy không thoải mái chỗ nào sao?” Cô bị cấp trên đình chỉ công tác vì trong lần nhận nhiệm vụ truy đuổi Lộc Hưng đã chủ quan, làm một người cảnh sát mất tích. Lúc Ngô Mãng gọi điện cũng là lúc cô đang ở nhà chăm sóc cho Y Y.
Chiếc camera gắn trên cánh cửa bỗng lóe một ánh đỏ, tối nay ánh trăng sáng ngời, chiếu thẳng vào người chúng tôi, giống như là khoác trên mình một lớp sương trắng vậy.
“Không có việc gì.” Thiết Ngưng Hương nhìn chằm chằm vào tôi, bất ngờ hỏi: “Có phải chính anh là người giết chết Vương Nhị Quân hay không?”
“Anh à? Tại sao anh phải giết gã ấy? Anh không hề có động cơ gây án nào cả. Trước đó, anh còn không quen biết gã cơ mà.” Tôi đứng tại chỗ, đôi mắt vô tình nheo lại.
Thiết Ngưng Hương nhìn tôi, bước một bước đến gần tôi, khoảng cách lúc chỉ có chừng nửa mét: “Khi Triệu Bân đem bản báo cáo khám nghiệm tử thi vào, tâm trạng của anh đã thay đổi một chút. Mặc dù anh đã tiết chế nó rất tốt, nhưng so với ngày xưa, cách nói và giọng điệu của anh có phần bình tĩnh hơn.”
“Thật sao?” Tôi nhìn vào những nếp nhăn trên lòng bàn tay mình, một lúc lâu sau mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/livestream-sieu-kinh-di/1561741/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.