Tôi nhảy từ trên cao xuống, lăn tại chỗ, sau đó cầm lấy con mắt đen, dùng hết sức chạy ra bên ngoài biệt thự.
“Đứng lại!” Tử Mão theo sát tôi. Thằng điên này không thèm lấy đà mà nhảy ngay từ tầng hai xuống, nắm chặt giới đao, máu me đầy mặt.
Bên ngoài biệt thự, hai đội bảo vệ đã chặn tất cả lối ra vào. Các máy camera cũng đã chụp được hình của tôi. Hiện tại, tôi biết rõ mình khó mà trốn thoát được.
Hai chân tôi chạy như bay, trong khi đầu óc suy nghĩ liên tục: “Mình đã giết Vương Nhị Quân. Lư Điềm Tiếu là nhân chứng duy nhất, nhưng chính Tử Mão đã đâm một nhát dao của ngực cô ta, giết cô ta chết ngay sau đó. Ắt hẳn mình có thể đổ tội cho Tử Mão đã giết Vương Nhị Quân.”
Vừa thấy một tia sáng, tôi hét lên với nhân viên bảo vệ ngoài cửa: “Giết người! Giết người! Giúp tôi bắt kẻ điên đang đuổi theo tôi với! Nó đã giết chết Vương Nhị Quân!”
Tuy rằng bộ dạng tôi rất khả nghi, nhưng trên người không hề có dấu vết của máu, trong khi đó nhìn Tử Mão bây giờ lại không khác gì một kẻ sát nhân biến thái.
Hơn nữa tình hình hiện tại cũng đúng là như vậy, tôi đang cố gắng chạy thoát thân còn nó lại liều mạng đuổi theo tôi.
Đám bảo vệ ai nấy đều sợ ngây người khi nhìn thấy cảnh tượng này. Bọn họ chỉ là bảo vệ, không phải cảnh sát hình sự hay cảnh sát đặc nhiệm chi cả. Vũ khí mạnh nhất trong tay họ chỉ là dùi cui điện lúc xài được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/livestream-sieu-kinh-di/1561739/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.