Tần Liệt mang vẻ mặt đờ đẫn đi tới đầu trấn.
Vẫn y hệt như nửa tháng trước, ánh mắt của hắn vẫn trống rỗng, không có chút thần thái nào. Quần áo trên người thì đầy vết loang lổ. Thoạt nhìn vào cái mặt quấn khăn tang của hắn, ngươi ta thấy có chút gì đó nhếch nhác.
Ở phía sau hắn, Lăng Dĩnh mặc y phục rực rỡ, dáng người đẫy đà, con mắt sáng lên với đầy ngờ vực, không nhanh không chậm đi theo.
Nửa tháng trước, sau khi Tần Liệt rời Dược Sơn, gia chủ Lăng gia còn nghĩ là hắn ở lại núi nhưng muốn gặp hắn nên đã bố trí người canh gác ở cửa mỏ quặng đợi hắn.
Ban đêm Lăng Phong trông coi, ban ngày Lăng Dĩnh trấn thủ. Hai người cứ thế lần lượt canh gác, vừa thấy hắn là lập tức báo cho gia chủ Lăng gia.
Cũng chính vì thế nên mặc dù Đỗ Hằng luôn tò mò về mỏ quặng nhưng không thể nào có cơ hội đi vào xem.
Mà hai người Lăng Phong, Lăng Dĩnh được lệnh của Lăng Thừa Nghiệp, chỉ có thể chờ ở bên ngoài mỏ quặng chứ không được đi vào. Cho nên hiện giờ bọn họ vẫn chưa hề biết việc gì trong lòng núi cả.
Đúng vào lúc trời nhá nhem, Lăng Dĩnh lại tới canh mỏ quặng. Đúng lúc đang chán, ngủ gà ngủ gật thì thấy Tần Liệt đi về từ phía dãy núi Cực Hàn.
Lúc đó Lăng Dĩnh kinh hãi tới suýt hét ầm lên.
Nàng đi theo Tần Liệt một đoạn với ánh mắt đầy nghi ngờ. Nhìn Tần Liệt, nàng không hề phát hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-vuc/2348604/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.