Càn Dương Các đến, Trình Vân Vọng qua loa liếc mắt nhìn một cái, trong lòng cực kỳ không vui, quay đầu nhìn về phía mấy người Vương Ỷ Thiên nói:
Phá trận đi, đừng chờ nữa, càng chờ người đến càng nhiều.
Bàng Thông lập tức đáp lời:
Phá trận, cái gì mèo chó cũng đều muốn đến góp vui, cứ chờ đợi thì không biết sau khi đi vào là muốn tìm bảo bối, hay là muốn đánh chó.
Ba người còn lại cũng không có dị nghị, năm người đồng thời tiến lên, đầu tiên là Vương Ỷ Thiên đánh ra một chưởng hư hướng về phía cửa mộ táng, sau khi chưởng ấn va vào hư không nơi cửa vào, lập tức một đạo pháp trận hiện ra. Sau đó năm người đồng thời tụ lực ra chiêu, chỉ thấy Bàng Thông đánh ra một con Hỏa Điểu, Thường Bách Linh quạt ra một đạo xoáy gió, Vương Ỷ Thiên giơ tay đỡ ra một đoàn sương đen, Trình Vân Vọng ngang nhiên oanh ra một đạo sấm sét, Cố Nhị Thập Tam trong lúc nhảy chính là hai mươi ba đao quang đỏ rực đánh ra. Năm người đồng thời xuất thủ, năm chiêu cùng lúc đến, đồng thời oanh vào phía trên pháp trận hộ môn của mộ táng Võ Tôn. Chỉ nghe một tiếng vang lớn chấn thiên, cả tòa núi đều lung lay một chút, trong sát na đất đá bay tứ tung, đất đá ở cửa mộ táng đều bị san phẳng ba thước. Mộ táng đã mở ra, khói bụi vẫn chưa rơi xuống, Bàng gia và Xích Đao Môn liền đã xông vào. Vương Ỷ Thiên cùng Trình Vân Vọng, Thường Bách Linh nhìn nhau một cái, không phân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-vo-dai-luc/4805704/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.