Sau khi xác định được nhiệm vụ, Đông Phương Ngạo liền xung phong nhận việc đi hỏi thăm tin tức.
Rất nhanh, ba người liền biết Thủy Hàn Thành nằm ở phía đông bắc biên giới của Minh Nguyệt quốc, cách Vân Đô thành ước chừng sáu ngày đi xe, trên đường dường như không có thành trấn nào. Phạm vi trăm dặm quanh Thủy Hàn Thành chỉ là nơi hoang dã hoặc vài thôn làng nhỏ, vị trí như vậy gần giống với Vân Quy Thành nhưng Vân Quy Thành cách Vân Đô hai tòa núi lớn, khoảng cách có vẻ gần, còn Thủy Hàn Thành lại xa hơn một chút, thảo nào Mặc Vô cho bọn họ thời gian để hoàn thành nhiệm vụ là một tháng.
“Còn nữa a, Thủy Hàn Thành sở dĩ gọi lag Thủy Hàn là bởi vì trong thành có một con suối tên là Thủy Hàn, nước suối trong suốt ngọt lành, là nguyên liệu ủ rượu tốt nhất.” Đông Phương Ngạo nói, hai người kia bộ dạng còn chăm chú lắng nghe,thật sự là làm thỏa mãn hư vinh trong lòng hắn.
“Nhanh như vậy đã có được nhứng tin tức này, quả thật không dễ dàng.”
“Đương nhiên rồi, sinh ý của Đông Phương gia của ta chính là trải rộng trong mỗi góc của Thánh Vân đại lục, Thủy Hàn Thành xa xôi kia cũng không ngoại lệ.” Đông Phương Ngạo đắc ý nói, chỉ là hắn cũng không được nhìn thấy ánh mắt hâm mộ của hai người đồng đội như dự đoán, hắn không khỏi lên tiếng hỏi: “Các ngươi sao lại có vẻ mặt mê mang như vậy, chẳng lẽ không được nghe nói về Đông Phương gia sao?”
Sở Lạc Lạc và Lệ Vô Ngân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-sat/4082627/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.