Diệp Linh Tô thắc mắc hỏi:
- Ngươi đi đâu đó?
Nhạc Chi Dương trình bày ý định của mình, Diệp Linh Tô đồng tình:
- Ta đi cùng ngươi.
Nhạc Chi Dương cười bảo:
- Cô đi rồi, ai lo cho Tịch đạo trưởng?
Tịch Ứng Chân bấy giờ tỉnh lại, nghe vậy liền nói:
- Nơi này kín đáo, trên đảo lại không có thú dữ, các ngươi cứ đi đi, không cần lo cho bần đạo.
Nhạc Chi Dương đành phải ưng thuận. Hai người sóng vai nhau lên đường, tìm đến vị trí bên dưới Phi Tuyết, còn chưa kịp tới gần, chợt nghe có tiếng người lố nhố, hai người bèn rón tay khẽ chân vạch bụi cây ra quan sát, chỉ thấy ngoài kia là một bãi cát dài lỏm ngỏm ghềnh đá, bọn người Xung đại sư đang ngồi trên một mỏm đá vây xung quanh một chiếc thuyền gỗ, tranh luận sôi nổi. Ván thuyền thoạt nhìn còn lẫn cả vỏ xanh, trên khoang chất đầy củ sen, hoa quả, ống nứa, khúc cây…
Hai người Nhạc-Diệp trông thấy tình hình trên, đều nghĩ thầm trong đầu: "Bọn chúng đóng thuyền, lẽ nào muốn rời khỏi đảo Vô Song?" Còn đang khó hiểu bỗng nghe Thích Vương Tôn càu nhàu:
- Bọn ta bỏ đi như vậy, còn đám người trên núi tính thế nào?
Xung đại sư nói:
- Qua một ngày một đêm, Tịch Ứng Chân có lẽ đã chết rồi, hai đứa nhóc kia dựa vào địa thế hiểm trở cố thủ, phỏng chừng cũng không còn cầm cự bao lâu nữa. Trên núi không thức ăn nước uống, chỉ có hai cái xác, thêm mấy hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-phi-kinh/3282594/quyen-3-chuong-16-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.