Vân Thường cười lạnh, đang định phản bác thì Vân Hư xua tay bảo:
– Bỏ đi, nếu như không cho hắn nói, khác nào chứng tỏ Đông Đảo ta không biết khoan thứ.
Vân Thường đành phải bấm bụng nén giận lùi ra sau, liếc xéo Thích Vương Tôn, thầm nghĩ trong đầu: “Kẻ này tên là Vương Tôn, đừng nói là không có bộ dáng con vua cháu chúa, ngay cả phong độ của cao thủ võ học cũng chẳng thấy đâu, rõ ràng là bù nhìn của con lừa trọc kia, cha cứ rộng lượng như vậy chỉ e là trúng phải gian kế đối thủ.”
Đang suy nghĩ, chợt thấy Xung đại sư dời ánh mắt sang phía y khẽ gật gù, phảng phất như nhìn thấu được tâm can của y vậy. Vân Thường nổi đóa bèn quắc mắt trừng trừng nhìn lại đối phương.
Xung đại sư mỉm cười, chậm rãi cất tiếng:
– Khí độ của Vân đảo vương, bần tăng hết sức khâm phục. Về đoạn nhân duyên ta sắp kể, có lẽ phải bắt đầu từ một cô gái.
Hắn ngừng lại một thoáng, ánh mắt lướt qua đám đông:
– Cô gái này giống như các vị, cũng được sinh ra và lớn lên tại Đông Đảo. Cô trời sinh đoan chính, xinh đẹp động lòng người, rất nhiều đệ tử nam vì cô mà điên đảo.
Lời vừa thốt ra, sắc mặt Vân Hư khẽ biến đổi. Đám đệ tử cũng lấy làm tò mò, ai nấy xầm xì to nhỏ với nhau, đoán xem người nữ này là ai, không ít ánh mắt của một số kẻ hướng lên người Diệp Linh Tô.
Chỉ nghe Xung đại sư kể tiếp:
– Đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-phi-kinh/3282573/quyen-2-chuong-9-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.