“Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân - Thế Gian Vô Song Đạo”(*)
(ND chú: có nghĩa là nhân vật số một trên đời, Đạo có một không hai trên thế gian)
Một tấm bia đá màu xanh rêu, mặt trên khắc mười chữ vàng, gió mưa mày mòn bao năm, nét chữ đã nhạt mờ loang lổ.
Một vị đạo sĩ đứng trước mặt bia, chăm chú ngắm nghía hồi lâu rồi ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà lớn đằng trước, nơi ấy lớp lớp ngói xanh, tráng lệ vô cùng, đầu cổng có đề hai chữ "Thích phủ".
- Lão mũi trâu! - Thằng gác trông thấy đạo sĩ, nom dáng vẻ khả nghi bèn cảnh giác: - Ông định làm gì?
- Hóa duyên! - Đạo sĩ thuận miệng đáp.
Thằng gác cổng xùy một tiếng, quay đầu vào trong í ới:
- Có kẻ đến xin cơm này!
- Bần đạo không xin cơm! - Đạo sĩ khẽ lắc đầu.
- Ông đương nhiên là không xin cơm! - Thằng đầy tớ hai tay chống nạnh, ra vẻ chế giễu: - Ông xin tiền chứ gì?
- Bần đạo cũng không xin tiền.
- Không xin tiền? - Thằng đầy tớ lấy làm lạ: - Chớ ông muốn cái gì?
Đạo sĩ mỉm cười chỉ vào chữ "Đạo" trên tấm bia.
- Vậy là ý gì? - Thằng đầy tớ cảm thấy quái lạ.
- Đạo khả đạo, phi thường đạo(*),nếu thế gian đã có đạo tự coi là vô song, thì thân làm đạo sĩ như ta đây thật muốn thỉnh giáo!
(ND chú: "Đạo khả đạo, phi thường đạo" - nguyên sơ câu nói này của Lão Tử là "Đạo khả đạo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-phi-kinh/3282557/quyen-1-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.