Rầm rập…
Rầm rầm rập….
Thân thể Phùng Chí không ngừng nhấp nhô theo nhịp chiến mã chạy chồm, mớ tóc dài vốn không bị mũ trụ bó buộc không ngừng tung bay. Đây không phải là vì mũ giáp của hắn đã bị hỏng mà vì chính bản thân hắn, cũng như tất cả anh em thuộc hạ của mình, đều đã cởi ra và quăng đi để phân biệt với quân Hán, cũng như chứng minh cho quyết tâm của mình.
Từ trên lưng ngựa, chẳng cần tốn sức Phùng Chí cũng có thể quan sát thấy quân trận của giặc đang không ngừng dùng tốc độ cao nhất định hình. Thông qua tiếng gió hắn như có thể nghe thấy từng tiếng gầm rú dữ tợn của kẻ thù, tựa như một con hổ dữ đang phát ra từng tiếng cảnh báo đối với những kẻ dám cả gan vuốt râu nó.
Phùng Chí bất chợt bật cười. Bởi vì hắn chẳng cần dụng tâm cũng cảm nhận được từng luồng ánh mắt kia quả thực quá sức quen thuộc. Chúng giống hệt ánh mắt mà hắn hay dùng khi mặc Hán phục, đứng từ trên cao nhìn xuống những kẻ dám cả gan làm loạn bị mình đánh bại. Những lúc đó hắn coi bọn họ, những kẻ có cùng nguồn gốc, chẳng khác gì kiến, cỏ. Rốt cuộc, hắn cũng chỉ là kẻ bị người ta coi như rêu, như bùn mà thôi.
So ra, những ánh mắt như hổ như sói mà hắn quá quen thuộc kia lại kém xa những tia sáng Phùng Chí đang cảm nhận được do thuộc hạ của mình chiếu tới. Những tia sáng này chứa đầy sự tin yêu, tôn trọng cũng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-nam-ky/2000163/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.