“Bành.. Bành Trung Lang! Mạt tướng xem khí thế phản tặc có vẻ lạ lạ…” bọn Hán tướng vừa nãy còn đang hí hửng tâng bốc lẫn nhau, nay chợt nhận ra toàn doanh Việt quân dường như đang thay màu cờ. Dòng lụa trắng đang phấp phới bay đầy tường trại không những không làm giảm nổi uy thế quân Nam, trái lại, nó như mang theo một cỗ chiến ý vô tận, quyết tiến không lùi, quyết đi không về.
“Hừ! Ta tự thấy được!” Bành Sâm liếc nhìn hắn. Tên trung lang tướng hung hăng nhìn tòa doanh trại:
“Châu chấu đá xe mà thôi!”
Tuy rủa như thế, Bành Sâm vẫn phất tay ra hiệu cho quân sĩ lui về. Cả tòa doanh trại phản quân đều đã trùm lên một cỗ sĩ khí đau thương. Ai binh tất thắng, hắn chẳng ngu gì lấy binh lính dưới trướng mình đi nghiệm chứng câu nói này.
Đám Hán tướng tự nhiên cũng nhìn thấy những gương mặt đang vặn vẹo như quỷ dữ dưới tấm lụa trắng nên chỉ đành than vắn thở dài và chặc lưỡi đáng tiếc. Không ai tiếp tục đứng ra chế giễu Việt quân, cũng không ai trẻ trâu mạnh miệng đứng ra xung phong công trại nữa.
Trong đám Hán tướng, có lẽ chỉ có mỗi Phùng Chí là mang trong lòng một nỗi niềm khao khát. Hắn nhìn lên tường trại ngập bóng trắng, thầm than thở. Phản ứng ngoài dự liệu của Lê Thị Hoa thật sự khiến hắn kinh ngạc quá đỗi. Từ xưa đến nay con người sinh ra đã có quý, bần, tiện; có giai thứ rõ ràng, làm sao có thể cho rằng tính mệnh một tên dân đen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-nam-ky/2000056/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.