Sau khi em trai ôm đàn lên lầu , Khúc đại ca ở lại rửa bát .
Đem bát sạch xếp vào chạn hắn không đi ra mà cắt cho em trai một ít hoa quả ,Khúc Lăng Phong có cảm giác y lên phòng rồi sẽ không ngủ ngay .
Trên thực tế đúng là như vậy , người đâu mà lợi hại , mắt chỉ còn một khe hở mà cũng muốn giải quyết cho xong việc này “ Đây không phải là thời đại của ngươi , ăn nói cho cẩn thận , Lí Mật và Đông Phương giống ngươi cho nên không phải giả vờ trêu ghẹo làm gì ”
Linh hồn này tràn ngập oán hận cùng không cam lòng .
Cây quạt đang phe phẩy bỗng cứng đơ “ Quả nhiên ta ôm chân đúng người rồi ”
Khúc Y Nhiên cười “ Vậy ngươi phải ôm cho chặt vào ” xem ra là một linh hồn bị trói buộc , vốn bị nhốt trong A đại nhưng dùng hết hồn phách mà chui vào đàn đem không gian thu nhỏ , cây quạt kia linh khí mạnh nên quỷ sai mới không bắt hắn .
Trăm năm , không sớm hơn , thành phố này làm sao mà linh hồn cổ nhiều như vậy , lại không chuyển thể được , linh môi sư cảm thán vẻ mặt ôn hòa nhìn ba linh hồn “ Anh trai ta đang bên ngoài nhưng hắn không biết gì đâu , có chuyện gì cần ta giúp ?”
“ A , thật may tại hạ tên Đường Dần tự Bá Hổ vừa rồi mong các vị bỏ qua cho ”
Lí Mật vuốt mũi , cùng một khí chất mà giờ như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-moi-su-trung-sinh/1945337/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.