Về phòng ,Phương Thiên Trác vừa nhẹ tay đẩy cửa đã mở .
“ Ta nhớ khi chúng ta đi ra cửa đã khóa ” Khúc Y Nhiên xoa mắt , đây là tác phẩm của Lưu bá rồi . Hoàn toàn không cần nghi ngờ .
Đồ dùng y mang đến giữa trưa không cánh mà bay , nay có thể nói phòng rực rỡ sa hoa như mộng rồi , bàn học được lựa chọn thiết kế chuyên nghiệp, giá sách nhỏ, trong ngăn kéo là đầy đủ mọi thứ mà cái tủ cũng bị đem đi thay vào đó là tủ âm tường .
Trong tủ cả quần lót của y cũng gọn gàng . rèm cửa sổ màu xanh ngọc bay bay , mấy bức tranh trừu tượng làm căn phòng sống động hẳn lên .
Đương nhiên đồ dùng của Phương Thiên Trác cũng không tránh nổi bàn tay của Lưu bá ,theo lời ông là nói gì thì bạn học của nhị thiếu nhà chúng ta nhất định phải bị ánh sáng của ngài chiếu rọi làm sao có thể nằm ván giường được ”
“ Khúc Y Nhiên ,này là sao ” Phương Thiên Trác khiếp sợ mà la hét , thời gian ngắn như vậy sao có thể vét sạch tường mà làm tủ âm ,mang cả đội xây dựng đến đây sao ? người bên cạnh không có phản ứng sao ?
Khúc Y Nhiên có lỗi mà cười với hắn “Thực xin lỗi , là người trong nhà gây phiền toái ”
Phương Thiên Trác đột nhiên chỉ đống đồ trên giường của y mà nói “ Đồ của ngươi thật nhiều ”
Khúc Y Nhiên đau đầu “Đúng vậy ” ca ,rốt cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-moi-su-trung-sinh/1945303/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.