Hai anh em ăn ý mà dọn dẹp thật nhanh , đã sắp xong đồ của Khúc Y Nhiên .
Bất quá Khúc gia đại ca nhanh chóng phát hiện phòng của em trai còn thiếu nhiều thứ như sữa tắm giá áo , đồ dùng học tập , khăn mặt , đệm giường cũng lún không đều .
Thấy thế nào cũng không hài lòng Khúc Lăng Phong lại không am hiểu vì thế trực tiếp gọi điện thoại về nhà “ Lưu bá , ngươi nhanh đến A đại ”
“Đại thiếu gia , là nhị thiếu y ..” Lưu bá ghe giọng nói lạnh băng mà sợ hãi không phải nhị thiếu lại “Gây chuyện ” rồi chứ .
Mà chuyện gì đại thiếu gia không giải quyết được phải gọi cả mình ?
Lưu bá nghĩ mình đã đoán đúng nhíu mày thì Khúc Lăng Phong nói tiếp “ Phòng ít đồ quá đến mua một chút ”
Lưu bá nghe vậy nói “ Là nhị thiếu kêu ít sao để ta bảo tiểu Triệu mang đồ đến ”
Khung Lăng Phong “…”
Khúc Y Nhiên “…”
Thanh âm của Lưu bá thật lớn , Khúc Y Nhiên sợ run người mà hướng anh trai cười nhợt nhạt như gió xuân .
Mà ngay cả Khúc Lăng Phong bình thường mặt lạnh cũng buồn cười , hai người vô cùng bội phục trí tưởng tưởng của ông “ Phòng đệ đệ thiếu đèn bàn cùng giá sách còn thiếu cả tủ quần áo ”
Lưu bá bừng tỉnh “ Điều kiện kém như vậy , nhị thiếu hắn là rất bực đi ”
“ Ha ha” Khúc Y Nhiên cười đến càng vui ánh mắt trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-moi-su-trung-sinh/1945295/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.