Lưu bá đi xem hai ông chơi cờ khí thế ngất trời , phòng bếp chỉ còn Vương mụ vì thế công việc thu dọn bà “ Tự động chuyển nhượng ” cho Khúc Y Nhiên .
Đêm nay Khúc gia đại ca vô cùng kiên quyết bị đệ đệ nhà mình kích động không nhỏ , đem rác bỏ túi cầm khăn lau bàn rồi phun nước giống như quen thuộc ,chính là Khúc Y Nhiên , biểu tình chuyên chú làm Khúc gia đại ca không dám nhìn thẳng .
Lí Mật theo khối ngọc đi ra quấn quanh cổ tay Khúc Y Nhiên mà xem người đang cầm tờ báo kia ,thực chất ánh mắt không thể rời khỏi bóng lưng Khúc Y Nhiên chính là Khúc Lăng Phong mà hỏi “ Anh em ngươi chính là tình huống như vậy ”
Khúc Y Nhiên vẫn lau bàn “ Nói thật ra ta cũng không biết ”
Lí Mật “ ???”
Khúc Y Nhiên đơn giản tổng kết “ Vì chúng ta quan hệ không tốt
“ Nha ”
“ Tuy rằng không rõ nhưng có thể nhận thấy ”y nhắm mắt ba mươi giây sau đó càng thêm khẳng định .
Lí Mật lắc đầu “ Ngươi a trừ bỏ thần thông quỷ quái giỏi nhất là nhìn người ”
Khúc Y Nhiên bình thản “ Không như vậy thì làm linh môi sư khổ lắm ”
Trời sinh khác thường ít người sống lâu không đoán người mà đối phó sao tồn tại được , biết xuyên qua trời mà xem thiên nhãn xem vạn vật là trách nhiệm của linh môi sư , bất quá không từ người mà ra sao .
Biết nhưng không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-moi-su-trung-sinh/1945282/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.