Bàn đầu , phòng ba , tầng một , đi vào rẽ phải .
Ánh mặt tời xuyên qua cửa kính sạch sẽ không một hạt bụi chiếu vào phòng , Khúc Y Nhiên theo giám thị về chỗ, là ngồi gần cửa sổ , nếu mình trước đây cũng muốn ngồi chỗ này , không có gì miễn cưỡng mà thi văn nhưng hôm nay là thi cái khác .
Theo quan sát của y cả căn phòng ngập ánh sáng thật là dễ chịu ấm áp nhưng lầu hai cũng có nắng mà không như thế, cho dù nắng hè mà thí sinh vẫn phải xoa tay bởi cứng không cầm nổi bút, rồi đau lòng sao không mang áo khoác đến , mấy ngày nay cũng ấm lên nhưng mà không mang áo cũng khoa trương .
Có người mang áo mà vẫn nổi da gà , thứ này người thường không phát hiện ra đâu . Linh hồn này có bi, không hận không bị trói buộc mà lại không muốn đi .
Kì quái không phải phược linh mà ,hơn nữa không có ác ý .Khúc Y Nhiên nhìn đồng hồ còn bốn mươi phút thi gì đây, y muốn viết văn.
A , thi văn thật ” Ý nghĩa của niềm vui sao ”
Nhỏ trốn trong núi , lớn ẩn nơi đông người
Không phải cao nhân nào cũng trốn trong núi mà xa quyền lực .
Con người không thể tách rời thực phẩm , đời người gắn với gạo củi mắm muối .
Từ nhỏ thể chất y khác thường nhìn thấy thứ mà người khác không thấy , không phải chưa nghĩ trốn tránh núi sâu nhưng trốn được bao lâu ?
Y cùng con người bị ràng buộc trốn được một khi , không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-moi-su-trung-sinh/115768/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.