Trung tâm thành phố , giờ tam tầm đông nghịt người , vừa đến vừa đi , ngựa xe như nước .
Những người đi trên đường lấy ba điểm làm mốc , rời nhà – đi làm – về nhà .
Xe dừng – Xe đi – Xe tắc cũng là quy luật .
Mà chờ đợi cũng đã biến thành thói quen .
Là con người có thói quen như vậy trong cuộc sống mà không phải cuộc sống hình thành thói quen của con người .
Gió thổi qua như mở ra các lỗ chân lông đang buộc chặt thoải mái vô cùng .
Bất quá nếu ngươi xuống cuối đường quẹo phải gió không tự nhiên mà mát như vậy , dùng lời của người gần đây mà nói thì gió đó là “ Âm phong ”
Âm thanh sưu sưu của gió cùng cá khu mộ ngoại vi làm người ta không thể cảm nhận khác đi .
“Khúc ca phía trước có ngõ nhỏ đi theo đó sẽ thông đến tàu điện ngầm khu A, bất quá nơi đó ta nghĩ không ai đi được ” đi được đều vào bệnh viện trừ hắn .
Lí Nham nhịn không được sợ run người hai tay ma sát mà độ ấm không tăng còn thấy lạnh đến lông tóc dụng đứng .
Khúc Y Nhiên vuốt cằm theo bản năng mà sờ chuỗi hạt trắng trên cổ ” Vậy ngươi đừng đi nữa ”
Lí Nham gật đầu tóc run run răng va lập cập ” Kia , ta đi trước , địa điểm đây rồi , ngươi đừng cậy mạnh ”
” Cảm ơn ” Khúc Y Nhiên nói .
Lí Nham nhìn y muốn nói gì đó lại thôi , cắn răng xoay người đi ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-moi-su-trung-sinh/115764/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.