Một nỗi thất vọng ở trái tim Hạ Ngôn chậm rãi dâng lên. Hạ Tử Hân, quả nhiên đã không còn là Hạ Tử Hân trước kia nữa.
"Ca ca, người dạy muội đi thụ được không?" Hạ Ngôn trong đầu hồi tưởng chuyện trước kia, Hạ Tử Hân túm y phục của hắn, trên khuôn mặt non nớt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ khẩn cầu, trong lòng buồn bả thở dài một tiếng.
"Hạ Tử Hân ơi Hạ Tử Hân, ngươi thật sự coi khinh ta như thế sao? Ngươi cũng cùng bọn họ giống nhau, nghĩ đến, ta vĩnh viễn đều là một tên phế vật? Tất cả mọi người không nghĩ sẽ nhìn một tên phế vật? Một tên phế vật mà tất cả mọi người đều khinh thường? Ha ha, sẽ không, ta Hạ Ngôn sẽ trở thành Thánh đường Đường chủ, nắm trong tay cả Ngọc Thủy thành!"
Ngẩng đầu lên, sắc mặt thoáng một nét thoáng ngạo nghễ, lưng duỗi thẳng tắp. Tiếp theo, Hạ Ngôn sải bước đi vào Hạ gia luyện tập võ nghệ đường.
Luyện tập võ nghệ đường, rất lớn, so với nghị sự đường còn lớn hơn gấp đôi. Hạ Ngôn đi vào, chứng kiến trong luyện tập võ nghệ đường, hơn mười đệ tử ưu tú, cầm một ít vũ khí diễn luyện.
Rất nhanh, mọi người cũng thấy được sự xuất hiện của Hạ Ngôn. Ánh mắt mọi người, lập tức đều tập trung trên người Hạ Ngôn. Bởi vì, bọn hắn chưa từng thấy Hạ Ngôn ở địa phương này. Ở trong tiềm thức bọn hắn, Hạ Ngôn căn bản là không nên xuất hiện ở địa phương này.
Hạ Cổ Thu, cũng thấy được Hạ Ngôn! Hạ Cổ Thu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/193212/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.