Hạ Ngôn đột nhiên mỉm cười, đứng ở bên cạnh giường Hạ Tử Hân nằm, khóe miệng lộ ra mỉm cười, chỉ là cười thật khổ.
- Sư phụ! Ngài không cần lo lắng cho con. Trương gia này, nhất định phải diệt!
Trong giọng nói tràn ngập hàn ý, dường như ngay cả nhiệt độ không khí xung quanh cũng giảm xuống rất nhiều, ngưng đọng làm cho người ta hít thở khó khăn.
Ngay từ đầu, chính là mấy người Trương Phong Trương gia một mực trêu chọc Hạ Ngôn. Ngày đó ở Thanh Vân Sơn, nếu không phải Hạ Ngôn đủ thực lực, vậy người chết sẽ không phải là bọn người Trương Phong, mà là Hạ Ngôn.
Về phần Hạ Tử Hân, cũng bởi vì mình mà chết. Nếu không phải vì mình, Tử Hân cũng sẽ không bị mấy người kia bắt cóc áp chế Hạ Ngôn. Thù oán này, đã là không chết không thôi. Một khi Hạ Ngôn có đủ thực lực, tuyệt đối sẽ không khách khí với Trương gia. Đương nhiên, sợ rằng Trương gia cũng sẽ không khách khí với Hạ Ngôn.
- Hạ Ngôn ca!
Tiểu Thanh ở bên cạnh, si ngốc hô lên. Lúc này biểu tình dữ tợn của Hạ Ngôn, làm nàng có chút sợ hãi.
- Tiểu Thanh! Đừng lo lắng, huynh không sao. Thổ cẩu! Lát nữa ngươi mang một phong thư về Hạ gia thành Ngọc Thủy, để Hạ gia phái người tới chuyển thi thể Tử Hân về.
Hạ Ngôn cười nói với Tiểu Thanh, sau đó lại quay ra cửa hô.
Thổ Cẩu mặc dù đang ở một góc sân khác, chẳng qua Hạ Ngôn nói, nó đều nghe rõ ràng. -Ngao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390659/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.