Nhìn trên mặt Lưu Khải lộ vẻ thống khổ, thậm chí ngay cả cơ mặt đều co dật dữ dội. Hạ Ngôn thầm than trong lòng.
- Ta đã nhờ Viện trưởng mua giúp một loại đan dược. Chỉ cần thành công lấy được đan dược này, Tử Hân liền không có nguy hiểm. Lưu Khải, đệ đừng lo lắng.
Hạ Ngôn điều chỉnh tâm tình một chút, ngưng giọng nói với Lưu Khải.
Trên mặt hắn, cũng lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng.
Lưu Khải nghe Hạ Ngôn nói vậy, sắc mặt mới dần khôi phục bình thường, ánh mắt lóe
lên.
- Hạ Ngôn ca, đệ biết rồi. Lưu Khải nói.
Viện trưởng Liễu Vân của Học Viện Tử Diệp, ở trong lòng học viên bình thường, đó gần như là Thần. Hiện tại ngay cả Viện trưởng đều ra tay giúp đỡ, tự nhiên hẳn là không thành vấn đề.
Khẽ gật đầu, Lưu Khải lại nhìn về phía Tử Hân.
- Được rồi. Hiện tại ta đưa Tử Hân về để cho Tiểu Thanh chăm sóc cho nàng thật tốt. Hạ Ngôn nói xong liền ôm Hạ Tử Hân tiếp tục đi về phía trước.
- Vâng.
Lưu Khải khó khăn lên tiếng, nhích người tránh đường.
"Rốt cục là ai làm Tử Hân bị thương?"'Lưu Khải phẫn nộ trong lòng suy nghĩ, hai mắt đỏ
lên.
"Hừ! Khẳng định là mấy tên hỗn đản Trương gia kia, bằng không chẳng còn ai khác. " Lưu Khải có thể nghĩ đến đầu tiên, chính là mấy người Trương gia. Mấy người này, từ trước đến nay vẫn bất hòa với bọn họ.
- Hạ Ngôn ca, đây là.
Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390651/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.