Tại trong dây Thanh Vân Sơn này, lúc này tuy rằng vừa qua khỏi chính ngọ, tuy nhiên gió núi lướt nhẹ qua, vẫn làm cho người ta cảm thấy lạnh lẽo.
Trong không khí, mùi máu tươi nồng đậm theo làn gió dần dần bay tản ra xa.
Hạ Ngôn cảm nhận thân thể Hạ Tử Hân đang trở nên lạnh lẽo, hơn nữa, ánh mắt của nàng cũng bắt đầu trở nên tán loạn. Tuy nhiên trong ánh mắt vẫn một mảnh bình thần, giống như cũng không có chút thống khổ gì.
Hạ Ngôn không khỏi nắm chặt tay nàng trong lòng bàn tay mình, nói từng chữ một:
- Tử Hân! Muội sẽ không chết.
"Thanh Vân Sơn!"
Hạ Ngôn rống giận trong lòng.
Lần trước đi vào Thanh Vân Sơn, chính mình thiếu chút nữa mất mạng. Lúc này đây lại là Hạ Tử Hân. Hạ Ngôn còn nhớ rất rõ thời thơ ấu, chỉ có Hạ Tử Hân thường xuyên đến tiểu viện cũ nát kia tìm mình chơi đùa.
Khi hắn còn nhỏ, rất nhiều tộc nhân trong gia tộc liền không cho phép con cái mình chơi đùa cùng Hạ Ngôn. Chỉ có Hạ Tử Hân thường thường cùng chơi với Hạ Ngôn. Tuy rằng về sau tất cả đều dần lớn lên, theo tuổi lớn dần, thì lúc đó Hạ Tử Hân tìm mình cũng càng ngãy càng ít.
Tuy nhiên, Hạ Ngôn cũng không có vì vậy mà trách cứ Hạ Tử Hân.
Hạ Tử Hân chính là một thiếu nữ, tuổi càng lúc càng lớn, nếu nàng vẫn thường xuyên đi tìm Hạ Ngôn, khẳng định sẽ có rất nhiều lời đãm tiếu. Hơn nữa, mọi người dần dần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390647/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.