"Tử Hân và Lưu Khải, còn có Chu Lan Đức, thực lực đều không kém. Hai người cũng có thực lực hậu thiên đỉnh, hẳn là không có chuyện gì ở Vị Ương sơn. Dã thú trên Vị ương sơn cũng không mạnh, hơn nữa còn có một số giảng sư ở đây. Nếu học viên có nguy hiểm, giảng sư khẳng định sẽ ra tay".
Hạ Ngôn cân nhắc trong lòng, thầm nghĩ ba người chém giết với dã thú cũng không thể có nguy hiểm, giảng sư đều là linh sư.
- Các ngươi đều đứng lại.
Đang lúc Hạ Ngôn bỏ qua ý niệm ở trong đầu, một dòng âm thanh già nua uy nghiêm truyền tới ba người từ phía trước. Đôi mắt Hạ Ngôn theo đó chợt nhìn, trông thấy một lão già với chòm râu hoa râm đứng ở phía trước, trong tay cầm một cây chổi màu vàng, dường như ông đang quét kinh các.
Vương Thiên Hà và Mễ Tuyết hiển nhiên đều nhận thức lão già này. Vương Thiên Hà cười, lấy ra chứng thực học viên đặc biệt đưa về phía trước, chợt cung kính nói:
- Hứa lão! Chúng ta đều là học viên đặc biệt của học viện. Con là Vương Thiên Hà, còn vị này là mễ Tuyết, còn đây là Hạ Ngôn. Chúng con ba người, sắp tham gia hội giao lưu tám học viện cấp một của đại lục. Cho nên viện trưởng cho phép chúng con tự do tiến vào trên dưới ba tầng kinh các của học viện Tử Diệp.
Vương Thiên Hà này, võ mồm cũng lưu loát, đôi mắt Hạ Ngôn chợt lóe, thầm nghĩ trong lòng.
Lão già kia nhìn thấy Vương Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390632/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.