Trong đại sảnh rộng lớn, phàm là những đồ vật dụng cụ nào bị khí lãng đi qua, toàn bộ đều trong thời gian ngắn biến thành một đống vụn nát. Mà trên bốn bức tường xung quanh đại sảnh, cũng bị một số kiếm khí sắc bén trực tiếp đâm thủng nhiều lỗ.
- Thổ Cẩu! Quay về đây nào!
Hạ Ngôn gọi Thổ Cẩu một tiếng.
Thổ Cẩu đang muốn xông lên tiếp tục cắn xé Lục Tương Pha, nghe được tiếng Hạ Ngôn gọi, thân hình to lớn đột nhiên dừng lại, hai chiếc răng nanh trắng nhọn nhe ra gầm gừ, sau một cái lắc mình nhanh nhẹn liền nhảy đến bên cạnh Hạ Ngôn.
Hạ Ngôn cũng thu hồi Thần Hi kiếm vào trong vỏ.
Lục Tương Pha nhìn Lục Khai đã hoàn toàn không còn hơi thở nằm trên mặt đất một chút, lại chuyển mắt nhìn hai gã Lục gia trưởng lão khác, trong lòng có chút đau khổ, ngón tay run lên nhè nhẹ, vẫn cầm trường kiếm trên tay, quay lại nhìn về phía Hạ Ngôn.
- Lục tộc trưởng! Lục Khai này bày kế hãm hại ta, đê tiện vô sỉ, ta báo thù giết hắn cũng không có gì không phải.
Hạ Ngôn vừa cười vừa nói tiếp:
- Hắn là trưởng lão của Lục gia, ta thấy, ngươi là tộc trưởng Lục gia có phải nên nói chút gì đó hay không?
Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn về phía Lục Tương Pha vẻ mặt đang âm trầm kia.
Lục Tương Pha thân hình chấn động, các cơ trên mặt co rút một chút:
- Hạ Ngôn! Lục Khai đã bị ngươi giết chết, ngươi còn muốn thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390623/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.