- Người đâu?
Hộ vệ giọng ồm ồm kia hơi sững sờ, ánh mắt nhìn quanh một chút, cau mày nói.
- Vừa nãy bọn họ hẳn ở nơi này!
Dẫn đầu tiểu đội đám người này là một người trung niên hơn ba mươi tuổi, thực lực Hậu Thiên đỉnh. Ở xung quanh bọn họ, là một khóm cây nhỏ hiển nhiên vừa bị người ta đè lên.
- Đuổi theo!
Hộ vệ dẫn đầu kia vung tay lên, ánh mắt hơi híp, phân biệt nhìn về phía phương hướng Hạ Ngôn cùng Mộc Vũ rời đi.
"Không xong, hiện tại cơ thể của ta quá hư nhược, tốc độ cũng giảm đi nhiều lắm. Lúc này nếu không lao ra, khẳng định không chạy thoát!"
Mộc Vũ trốn ở một chỗ thấp, hết sức khẩn trương lắng nghe tiếng bước chân từ từ tiếp cận nơi này.
"Không! Ta không thể để cho bọn chúng bắt được!"
Trong lòng Mộc Vũ rống giận:
"Hạ Ngôn chết tiệt, lại không mang ta rời đi! Ghê tởm, chờ thương thế ta khỏi hẳn, nhất định phải báo thù này!"
Trong ánh mắt Mộc Vũ, chớp động quang mang hung ác. Chỉ là lúc này cơ thể hắn đã không vận chuyển nổi linh lực nữa. Thương thế rất nặng, hơn nữa mất máu quá nhiều, bây giờ còn có thể bảo trì ý nghĩ thanh tỉnh cũng đã rất khó. Lúc này, một gã Hậu Thiên đỉnh cũng có thể giết hắn!
Mấy tên hộ vệ đồng thời ra một thủ thế im lặng, bọn họ đều chú ý tới phía trước có dị thường. Hộ vệ trung niên dẫn đầu ánh mắt ra hiệu, ngón tay chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390620/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.